lợi khẩu
Định nghĩa
- Danh từ (cổ):
- Khả năng nói năng lưu loát, hoạt bát: "lợi khẩu" chỉ sự khéo léo, trôi chảy trong lời nói, thường đi kèm với tính thuyết phục hoặc hài hước.
- Tài ăn nói: từ này thường được dùng để miêu tả người có tài hùng biện hoặc nói chuyện duyên dáng, dễ gây ấn tượng.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Nhờ có lợi khẩu, anh ấy đã thuyết phục được hội đồng. (Nhờ tài ăn nói lưu loát, anh ấy đã làm cho hội đồng đồng ý.)
- Bà cụ kể chuyện bằng lợi khẩu tự nhiên, khiến ai cũng chăm chú lắng nghe. (Bà cụ có khả năng kể chuyện trôi chảy và hấp dẫn, làm mọi người tập trung.)
Các cách sử dụng nâng cao
"lợi khẩu" trong văn học cổ: thường xuất hiện trong các tác phẩm xưa để ca ngợi tài năng của nhân vật.
- Người xưa cho rằng lợi khẩu là một đức tính quý. (Trong quá khứ, khả năng nói năng lưu loát được xem là phẩm chất đáng trân trọng.)
"lợi khẩu" và "lưỡi sắc": đôi khi được dùng như nhau, nhưng "lợi khẩu" nhấn mạnh vào sự lưu loát hơn là sự sắc bén.
- Ông ta nổi tiếng với lợi khẩu, nhưng cũng dễ làm mất lòng người khác. (Ông ta có tài ăn nói, nhưng đôi khi gây hiểu lầm.)
Biến thể và từ gần giống
Khẩu tài (danh từ): tài ăn nói, khả năng diễn đạt bằng lời.
- Khẩu tài của cô ấy khiến mọi cuộc họp trở nên sôi nổi. (Tài nói chuyện của cô ấy làm các buổi họp thêm sinh động.)
Lưỡi sắc (danh từ): lời nói sắc sảo, thường mang tính công kích hoặc thuyết phục mạnh.
- Anh ta có lưỡi sắc, nhưng không phải lúc nào cũng khéo léo. (Anh ta nói năng sắc bén, nhưng đôi khi thiếu tế nhị.)
Nói dẻo (tính từ): khả năng nói năng uyển chuyển, dễ nghe.
- Cô ấy nói dẻo như hát, ai cũng thích. (Cô ấy nói năng mềm mại, thu hút người nghe.)
Từ đồng nghĩa
- Hoạt bát: nhanh nhẹn, linh hoạt trong lời nói.
- Lưu loát: trôi chảy, không vấp váp.
- Hùng biện: tài nói năng thuyết phục, thường dùng trong tranh luận.
Thành ngữ liên quan
Lợi khẩu như dao: lời nói sắc bén, có thể làm tổn thương người khác.
- Lợi khẩu như dao, đừng dùng để xúc phạm người. (Lời nói sắc bén như dao, đừng lạm dụng để làm tổn thương người khác.)
Có lợi khẩu, có lợi thế: người có tài ăn nói thường dễ thành công trong giao tiếp.
- Có lợi khẩu, có lợi thế trong kinh doanh. (Người có tài ăn nói thường có ưu thế trong công việc.)